Thái Tử Phi mím môi, nhìn về phía trưởng nữ: “Con đã mười tuổi mà còn để muội muội gây chuyện trước mặt mình, con cũng nên xin lỗi.”
Trưởng nữ Thái Tử cúi đầu nói: “Trường Sinh, thực xin lỗi...”
“Tam đệ muội, là ta không biết dạy con.” Thái Tử Phi nói với Vân Sơ: “Hôm nào ta làm chủ mời tam đệ muội uống trà.”
Vân Sơ cười cười nói: “Hài tử làm ầm ĩ là chuyện bình thường, Thái Tử Phi đừng để trong lòng.”
Hai người nói thêm vài câu rồi tách ra.
Vân Sơ đưa hai đứa nhỏ đi tìm Ân phi.
Trên đường đi nàng đã hỏi rõ đầu đuôi mọi chuyện, thì ra là Trường Sinh nhặt được mấy viên đá xinh đẹp, cầm đưa cho mấy tỷ tỷ, nhưng thứ nữ Thái Tử Sở Lan lại coi thường, cuối cùng lại nhìn trúng mặt hồng ngọc bên hông Trường Sinh, Trường Sinh không muốn đưa, thứ nữ Thái Tử bèn duỗi tay đoạt lấy, vì vậy mà mới náo loạn.
“Ai nha, bé ngoan của ta, sao vậy, sao lại khóc thành thế này?”
Ân phi giương mắt thấy đôi mắt hồng như thỏ con của Sở Trường Sinh, lập tức ôm hài tử vào ngực.
Sở Hoằng Du bò lên đầu gối Ân phi, tỉ mỉ thuật lại mọi chuyện.
Ân phi đột nhiên khẩn trương.
Không biết tại sao mà bà ấy lại cảm thấy chột dạ, ngẩng đầu nhìn vào mắt Vân Sơ.
Là bà ấy nói bản thân sẽ coi chừng Trường Sinh, bảo Vân Sơ đi dùng bữa, Vân Sơ vừa đi thì bà ấy cũng bị một phi tử khác gọi đi, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581652/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.