Phương Tâm Nghiên đứng bên cạnh Thái Tử Phi tuy biết bản thân đã mang thai nhưng nàng ta cũng không muốn về Đông Cung mà lại theo mọi người tới tân phòng.
Nàng ta vừa liếc mắt thì đã thấy Sở Hoằng Du đang nhìn Vân Sơ chằm chằm.
Nàng ta nghe nói tiểu thế tử phủ Bình Tây Vương vô cùng bướng bỉnh, lúc trước Đàm nhị tiểu thư chính là bị tiểu thế tử này dọa chạy.
Nàng ta nghĩ chắc tiểu thế tử này cũng sẽ dùng thủ đoạn để giáo huấn Vân Sơ thôi.
Tiểu hài tử biết cái gì đâu, chỉ là trút giận một chút thôi, nhưng cũng đủ khiến Vân Sơ mất mặt.
Nàng ta cười mở miệng nói: “Tiểu thế tử, sau này đây là mẫu thân của ngươi, ngươi đã kính trà chưa?”
Hai mắt Sở Hoằng Du sáng ngời, thì ra còn có thể kính trà cho mẫu thân.
Nó vội vàng đi đến bên cạnh chiếc bàn, nhờ Thính Tuyết châm trà, Thính Tuyết đặt ly trà vào tay nó.
Nước trà kia nóng hôi hổi, tiểu gia hỏa cẩn thận bưng ly trà đi về phía Vân Sơ.
Phương Tâm Nghiên cong môi cười.
Nếu nàng ta đoán không sai thì tiểu gia hỏa này sẽ hắt ly trà nóng kia lên người Vân Sơ, có trò hay để xem rồi.
“Mẫu thân, mời uống trà.”
Sở Hoằng Du lớn tiếng nói, thanh âm to lớn vang dội rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên nó có thể quang minh chính đại gọi một tiếng mẫu thân trước mặt tất cả mọi người, cảm giác này thật quá tốt đẹp.
Vân Sơ nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581641/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.