Người ngồi bên dưới đều đang xem lễ.
Thái Tử cùng Thái Tử Phi chỗ ngồi phía trước, hai trắc phi của Thái Tử đứng phía sau, một trong hai trắc phi chính là Phương trắc phi Phương Tâm Nghiên.
Chiếc khăn trong tay đã sắp bị nàng ta vò rách.
Nàng ta đứng bên sườn nên có thể thoáng nhìn thấy dung nhan của Vân Sơ, dù chỉ là một sườn mặt cũng đã đủ khiến nàng ta ghen ghét, nàng ta thật sự không dám tưởng tượng ra toàn bộ gương mặt đó sẽ tuyệt mỹ động lòng người như thế nào.
Nhưng dù có đẹp thế nào thì cũng chỉ là một chiếc giày rách, dựa vào đâu mà trở thành Bình Tây Vương phi.
Mà nàng ta lại là đích nữ Phương gia, quý nữ phẩm mạo xuất chúng lại chỉ có thể làm một trắc phi, trong những trường hợp thế này còn chẳng có tư cách ngồi xuống.
Nghĩ đến đây, trong lòng Phương Tâm Nghiên cảm thấy vô cùng ghen ghét.
Có lẽ là quá phẫn nộ nên nàng ta cảm thấy lồ ng n.g.ự.c trướng đau, tựa hồ muốn nôn ra ngoài.
“Phương muội muội, ngươi làm sao vậy?”
Một trắc phi khác vội vàng dò hỏi.
Phương Tâm Nghiên chỉ hơi không thoải mái một chút mà thôi, một lúc là ổn.
Chỉ là nàng ta không thể nhìn nam nhân mình âu yếm hạnh phúc mỹ mãn cùng với nữ nhân khác, dựa vào đâu mà bọn họ có thể có một hôn lễ hoàn hảo...
Nàng ta ấn huyệt Thái Dương, lập tức ngã xuống.
“Phương muội muội!”
Vị trắc phi kia sợ hãi kêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581640/chuong-329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.