“Ai da bé ngoan của ta, sao lại thế này, sao lại khóc thành như vậy?” Ân phi vô cùng đau lòng, vội vàng ôm hai đứa nhỏ vào ngực: “Có phải phụ vương tâm tình không tốt nên phát ti3t lên đầu các con không, đừng khóc, đợi lát nữa hoàng nãi nãi bảo phụ vương tiến cung, sau đó mắng hắn một trận được không, ngoan, đừng khóc...”
“Hu hu hu!” Sở Hoằng Du ôm cổ Ân phi gào khóc: “Hoàng nãi nãi, không liên quan tới phụ vương... hu hu hu, cách...”
Vốn dĩ là giả khóc nên phải khóc cho thật lớn tiếng mới trông giống như thật, nó nghĩ đến một số chuyện thương tâm như dế mèn chết, điểm tâm rơi xuống đất, thú bông bị muội muội giành mất... chỉ cần nghĩ đến những chuyện này là lại thấy đau lòng, càng khóc càng lớn tiếng.
Sở Trường Sinh cũng ghé vào n.g.ự.c Ân phi khóc rống không thôi.
Tiếng khóc của hai đứa nhỏ có thể nói là vang động đất trời, lỗ tai Ân phi đã sắp điếc tới nơi.
Vốn dĩ tâm tình thật không tệ, lúc này lại rơi thẳng xuống đáy cốc.
Khóc được non nửa canh giờ, hai đứa nhỏ mới dần dần an tĩnh lại, vừa thút thít vừa uống sữa dê, sau đó lại ăn một ít thức ăn.
Lúc này Ân phi mới mở miệng hỏi: “Du ca nhi, chúng ta là nam tử hán, không được khóc nữa đâu, nói cho hoàng nãi nãi nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Phụ vương nói con và Trường Sinh không còn mẫu thân...” Tiểu gia hỏa ôm mặt khóc lóc, tủi thân nói: “Vốn dĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581616/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.