“Trẫm hỏi ngươi, dù không phải ngươi làm chuyện này nhưng nữ tử vô tội trong kinh thành mất mạng, có phải là do ngươi thất trách không?” Hoàng đế lạnh giọng hỏi.
Hoàng Hậu mím môi: “Thần thiếp lãnh phạt.”
“Còn ngươi nữa, lão nhị.” Hoàng đế lạnh lùng nói: “Tạm thời ngươi không cần tới Hộ bộ nữa, phạt ngươi đóng cửa ăn năn ba tháng, ngươi phục không?”
Cung Hi Vương cúi đầu: “Nhi thần phục.”
Tính kế tính tới tính lui lại không được gì.
Sắc mặt Sở Dực lập tức sa sầm.
Tuy rằng nữ nhân kia đáng c.h.ế.t nhưng nếu đứng từ góc độ của phụ hoàng thì đó là một nữ nhân vô tội, là người trong lòng của nhi tử ông ta.
Một nữ tử c.h.ế.t đi như vậy mà chỉ phạt tiền tiêu một tháng và đóng cửa ăn năn ba tháng.
Ở hoàng thành này, mạng người thật quá hèn mọn.
“Ân tần đã ở tần vị nhiều năm rồi.” Hoàng đế suy tư một lúc rồi nói: “Truyền ý chỉ của trẫm, sắc phong Ân tần làm phi.”
Hoàng Hậu cúi đầu: “Vâng, thần thiếp lập tức đi làm.”
Bà ta im lặng quét mắt nhìn Sở Dực.
Chuyện này khiến cho mẫu nghi thiên hạ như bà ta bị phạt một tháng tiền tiêu vặt, bạc không phải là vấn đề nhưng thể diện phong phạm của quốc mẫu đều mất hết, bị người người chế nhạo chê cười.
Lão nhị cũng bị Hoàng Thượng đá khỏi Hộ bộ, đóng cửa ăn năn ba tháng, xem như là một sự trừng phạt rất lớn.
Mà lão tam lại được Hoàng Thượng đau lòng sủng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581615/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.