“Vân Sơ!” Sở Dực đột nhiên đứng lên, đi đến trước mặt nàng: “Nàng nguyện ý gả cho ta, thật sự nguyện ý làm thê tử của ta, đúng không?”
Từ trước đến nay, hắn đều đang lót đường cho một ngày như vậy trong tương lai.
Hắn nghĩ nếu Vân Sơ nguyện ý gả cho hắn, như vậy mọi thứ đều là nước chảy thành sông.
Nếu Vân Sơ từ chối, hắn cũng có thể thuận thế đời này không cưới, cả đời cứ ở cạnh nàng như vậy, bảo vệ nàng như vậy.
Nhưng ngay lúc hắn không có bất kỳ phòng bị nào, nàng lại tặng hắn tín vật đính ước.
Nàng còn mỉm cười nhìn hắn.
Trong đôi mắt như trăng non của nàng toàn là hình bóng của hắn.
Hắn tin trong lòng nàng có hắn.
Nhận thức này khiến Sở Dực mừng rỡ như điên.
Rốt cuộc hắn cũng không khống chế được nữa, cúi người ôm eo Vân Sơ, hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của nàng.
Cảnh tượng trong giấc mơ của hắn cuối cùng cũng thành hiện thực.
Hắn luyến tiếc không muốn buông tay.
Quấn quýt lưu luyến.
Dây dưa cọ xát.
“Trời ạ, phụ vương đang làm gì vậy?”
Một âm thanh đột nhiên vang lên từ phía sau.
Ngay sau đó, Trình Tự băng cửa bước vào, thấy một màn như vậy thì tức khắc sợ ngây người: “Vương gia dũng mãnh quá!”
Thính Tuyết nhanh chóng bế tiểu quận chúa, một tay khác dắt tay Sở Hoằng Du đi ra ngoài: “Tiểu thế tử, Tuyết Lang đã tới rồi, chúng ta đi chơi với Tuyết Lang nào...”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581613/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.