Sở Dực chống tay xuống giường muốn ngồi dậy.
Vân Sơ nhíu mày: “Thái y nói không thể ngồi dậy.”
Sở Dực nhìn nàng nói: “Không ngồi dậy thì làm sao uống thuốc?”
Nằm thì chỉ có thể chờ người đút.
Nơi này chỉ có Vân Sơ... Có một số việc, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.
Hắn ngửa đầu một cái là uống xong ngay thôi, cũng chẳng có vấn đề gì.
Hắn tiếp tục gian nan ngồi dậy.
Vân Sơ: “...”
Nàng đấu tranh một hồi rồi bước tới chỗ ghế nhỏ cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Đầu tiên, trong viện này có giấu một chiếc cổng tò vò, người có thể tới đây hầu hạ cũng chẳng có bao nhiêu, những người khác sẽ không vào được.
Tiếp theo, vị này là phụ thân của bọn nhỏ, nàng không thể trơ mắt nhìn phụ thân của hài tử chịu khổ.
Cuối cùng, hắn bị thương là vì bảo vệ lê dân bá tánh, người trong lòng có vạn dân là người đáng được tôn kính, tự tay đút thuốc cho hắn cũng không sao.
Sau khi xây dựng tâm lý một hồi, nàng cũng không còn thấy mất tự nhiên nữa.
Vân Sơ cầm muỗng múc một thìa thuốc đen tuyền, cũng may thuốc này đã nguội, không cần thổi, nếu không nàng thật sự không biết phải làm sao.
Nàng đưa muỗng thuốc tới bên môi nam nhân.
Sở Dực ngây ngốc cả người.
Nếu không phải cơn đau trên người nhắc nhở hắn, hắn thật cho rằng bản thân đã rơi vào một giấc mộng đẹp.
“Vương gia, há mồm.”
Vân Sơ nhắc nhở nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581585/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.