Sở Dực khó mà tin được.
Vì hắn kháng chỉ mà thắt cổ sao?
Chuyện hắn cự hôn chỉ có bốn năm người biết, không tính là huỷ hoại danh dự của Phương tiểu thư, Phương tiểu thư làm trò gì vậy?
Hơn nữa hắn trong tối ngoài sáng bồi thường Phương gia, cũng xem như tận tình tận nghĩa.
Nàng ta đột nhiên tự sát, nháo cho mọi người đều biết, cũng có phải muốn c.h.ế.t thật đâu, chỉ là muốn ép hắn tiếp chỉ mà thôi.
“Vương gia mau trở về đi.” Vân Sơ đứng lên: “Ta cho người cẩn thận đưa Du ca nhi cùng Trường Sinh hồi phủ, không cần lo lắng.”
Sở Dực gật đầu: “Đa tạ Vân tiểu thư.”
Lúc này sắc trời đã tối, đường phố lên đèn rực rỡ, chợ đêm kinh thành vô cùng náo nhiệt, người đến người đi.
Sở Dực nhanh chóng tới cổng lớn Phương gia.
Hai bên cửa là ma ma và thái giám trong cung, là người Hoàng Hậu cùng Ân tần phái tới trấn an.
“Vương gia tới vừa lúc, mau vào xem Phương tứ tiểu thư.” Ma ma bên cạnh Ân tần nôn nóng: “Khi nãy thắt cổ đã được cứu, ngự y đã xem qua, không có vấn đề gì, mới vừa tỉnh lại đã đòi chết, một hai phải đập đầu chết, nếu c.h.ế.t thật thì Vương gia phải dính oán khí rồi...”
Sở Dực đến hậu viện, còn chưa bước vào đã nghe thấy tiếng ồn ào.
“Nương, nương đừng kéo con, để con c.h.ế.t đi...” Phương Tâm Nghiên phát điên khóc lớn: “Một nữ tử thanh bạch như con lại bị cự hôn, nào còn mặt mũi sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581562/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.