Máu đầu tim của mười mấy cung tì cũng không khiến bệnh tình của Sở Thụy tốt lên, Thái Hậu sai người tiếp tục tìm nữ tử có bát tự thích hợp để làm thuốc dẫn.
Hắn khó có thể tiếp thu chuyện như vậy, lập tức bẩm báo cho phụ hoàng.
Phụ hoàng lại chẳng có một tia gợn sóng, thậm chí còn lệnh Cao công công hỗ trợ tìm kiếm nữ tử thích hợp đưa tới cung của Thái Hậu.
Những nữ tử đó như hoa như ngọc, tuổi lại nhỏ như vậy, thậm chí còn được xem là nữ hài, cứ không kịp phòng bị mất mạng dưới đao, trở thành oan hồn.
Không biết cuối cùng đã g.i.ế.c bao nhiêu nữ tử mới khiến tôn tử duy nhất của Thái Hậu là Trang Thân Vương sống đến bây giờ, đã hơn hai mươi tuổi...
Năm mười một tuổi, hắn không thể chấp nhận chuyện như vậy.
Bây giờ đã hai mươi lăm, mỗi khi nhớ lại cũng không còn chút gợn sóng nào nữa.
“Hôm đó ta chạy khỏi hoàng cung, vừa lúc đụng phải phụ thân ngươi, phụ thân ngươi đưa ta đến Vân gia tham gia xuân yến.” Sở Dực chậm rãi nói: “Ta tìm một chỗ tĩnh lặng ở Vân gia nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên có một nữ hài mặc váy áo vàng nhạt xuất hiện trước mặt ta, trong n.g.ự.c nàng còn ôm một con ch.ó bẩn hề hề.”
Ký ức của Vân Sơ lập tức được đánh thức.
Nàng cười rộ lên: “Con chó kia được ta vớt ra khỏi vũng bùn, muốn mang về nuôi dưỡng, nương ta cương quyết không đồng ý, cầm dây mây tìm ta khắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581561/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.