Xe ngựa dần dần đi xa trong tiếng bàn tán của bá tánh.
Tạ Thế An nhìn xe ngựa, yên lặng mở miệng: “Mẫu thân, thực xin lỗi...”
Hắn ta nắm chặt bút lông trong tay, dù hắn ta dùng lực bao lớn thì bút lông vẫn không gãy, hiên ngang bất khuất.
Hắn ta cũng muốn trở thành một người hiên ngang bất khuất, nhưng thật sự quá khó khăn.
Chuyện đích trưởng nữ Vân gia hòa ly với Tạ Cảnh Ngọc nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Vân Sơ xốc mành xe, thoáng nhìn ra phía sau, đã không còn nhìn thấy phủ đệ Tạ gia nữa, ngay cả một mái hiên cũng không thấy.
Nàng đã từng nghĩ tới rất nhiều cảnh tượng của ngày hôm nay.
Thì ra lại yên ắng tĩnh lặng như vậy, trong lòng cũng không có một tia gợn sóng.
Cuối thu trời trong nắng ấm, một buổi chiều như thường lệ, nàng cứ như vậy rời khỏi Tạ gia mà nàng đã dây dưa cả đời người.
Thống khổ, hận ý, bi phẫn... chậm rãi tiêu tan trong gió thu.
Không nhớ chuyện cũ, nhìn về phía trước, nàng sẽ có tương lai tốt đẹp hơn.
Thu Đồng đưa đoàn xe đến viện tử ở ngõ Ngọc Lâm, Vân Sơ ngồi xe ngựa về Vân gia.
Sau khi Lâm thị nhận được tin đã sớm đưa người ra cửa Vân phủ đứng chờ.
“Sơ nhi, con đã trở về rồi!”
Lâm thị kéo Vân Sơ vào trong lòng, sờ tới sờ lui.
Bà ấy lại nhìn ra phía sau, không khỏi nhíu mày: “Của hồi môn của con đâu, Sơ nhi, không phải đã để lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581557/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.