Đồng tử của Vân Sơ co rút kịch liệt, bắt lấy cổ áo hắn ta: “Không phải ngươi thì là ai?”
“Ta còn chưa làm gì nhưng lại mất đi tất cả, Vân Sơ, ngươi nợ ta!”
Tần Minh Hằng đột nhiên đè bả vai của nàng, kéo cổ áo nàng ra, đè nàng xuống mặt bàn.
“Ta đã gặp báo ứng, cớ gì không làm chuyện vốn dĩ phải làm! Ta đã thành ra thế này, cũng không sợ phải mất đi thứ gì nữa!”
Khi môi hắn ta cách cổ Vân Sơ khoảng nửa tấc thì bả vai hắn ta lại cảm nhận được một trận đau nhức.
Vân Sơ nắm chặt đoản kiếm trong tay, hung hăng c ắm vào vai phải của Tần Minh Hằng.
Vân Sơ không rút đoản kiếm ra mà còn đ.â.m vào sâu hơn.
Tần Minh Hằng đau tới mức ngũ quan vặn vẹo.
“Ngươi xác định bản thân không sợ mất thứ gì sao?” Vân Sơ cười cười: “Ngoại thất tên Sơ Nương của ngươi đã phá thai bỏ trốn khi ngươi xảy ra chuyện... Huyết mạch duy nhất của Tần gia bây giờ chính là đích tử Lạc thị sinh.”
Tần Minh Hằng ôm vai phải, khó tin mở miệng: “Ngươi lại lấy mạng của một hài tử uy h.i.ế.p ta?”
“Mạng của nhi tử ngươi là mạng, đôi song sinh c.h.ế.t yểu kia của ta không phải mạng sao.” Vân Sơ nhìn hắn ta chằm chằm: “Ngươi nói lúc Tạ Cảnh Ngọc vứt bỏ hài tử, ngươi tận mắt thấy hài tử còn sống... Ngươi có thể trơ mắt nhìn hai đứa trẻ c.h.ế.t đi, sao ta lại không thể dùng mạng của hậu duệ Tần gia để biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581526/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.