Giang di nương run rẩy: “Phu nhân, thiếp thân có thể hỏi một câu tại sao không?”
Vân Sơ cười cười.
Vì sao à.
Là vì đời trước, khi nàng sắp c.h.ế.t cũng chỉ có Nhàn tỷ nhi khóc lớn ôm lấy nàng, đánh vỡ chén rượu độc.
Là Nhàn tỷ nhi khiến nàng hiểu ra không phải nàng dạy dỗ sai hướng mà là có một số người khốn nạn từ trong xương cốt, dù có dạy dỗ thế nào thì cũng vẫn là những con quái vật ích kỷ m.á.u lạnh.
“Đừng để người khác biết tới những thứ này.” Vân Sơ nhìn nàng ấy nói: “Bảo vệ bản tâm, nuôi dạy Nhàn tỷ nhi cho tốt.”
Giang di nương có chút run rẩy: “Phu nhân, phu nhân muốn rời khỏi Tạ gia sao?”
Vân Sơ không trả lời, nhưng đáp án đã rất rõ ràng.
Giang di nương ôm tráp rời khỏi Sanh Cư, trở lại viện tử của mình, nàng ấy gọi Tạ Nhàn tới, mở chiếc tráp ra, nhẹ giọng nói: “Đây là của hồi môn phu nhân chuẩn bị cho con, dù sau này Tạ gia xảy ra chuyện gì, dù phụ thân con có rơi vào hoàn cảnh gì, có phu nhân chuẩn bị những thứ này cho con, tương lai con sẽ không quá thua thiệt.”
Tạ Nhàn cái hiểu cái không: “Mẫu thân rất thương con, con nhớ kỹ.”
“Đây là bí mật của mẫu tử chúng ta, con không được nói cho ngươi khác.” Giang di nương ôm nữ nhi: “Con phải nhớ cho kỹ, sau này có đi tới đâu thì cũng phải khắc ghi ân tình của phu nhân, nếu con có khả năng, nếu phu nhân cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581525/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.