Đoàn người đi vào trong.
Vân Sơ ôm hài tử đi trước, Sở Dực giữ khoảng cách một bước chân đi theo, phía sau là mười mấy hạ nhân tùy tùng.
Rất nhanh đã tới chỗ suối nước nóng, vốn dĩ là con suối hoang dã nhưng lúc này đã được tu sửa thành từng bể tắm nóng, có bể tắm lớn lộ thiên, cũng có bể tư nhân riêng tư.
“Có tổng cộng ba mươi sáu bể lớn nhỏ.” Sở Dực mở miệng nói: “Cần phải đặt một cái tên, ta là người quê mùa không am hiểu việc này, chỉ có thể phiền toái Tạ phu nhân.”
Vân Sơ học võ không tinh nhưng mấy chuyện đọc sách viết chữ ở Vân gia đều là nàng xử lý, nàng gật đầu đồng ý.
Qua một con đường, tới cửa một tiểu viện, hai bên cửa trồng đầy hoa cỏ đang nở rộ giữa ngày hè.
Bước vào trong, từng loại hoa cỏ cũng đang khoe sắt, đường nhỏ nằm giữa bụi hoa, cứ như đang lạc vào một hoa viên bí mật, khiến tâm tình người ta trở nên tươi đẹp.
“Tạ phu nhân, viện tử này là Vương gia đích thân thiết kế.” Trình trang chủ đứng bên cạnh mở miệng nói: “Ngài xem có cần cải tiến chỗ nào không.”
Cả thôn trang đã tu sửa rất nhiều viện tử độc lập, mỗi sân đều bố trí bể tắm nam nữ riêng, những sân viện khác nhìn chung đều có kết cấu như nhau, chỉ có sân viện này là độc đáo hơn cả, trồng đầy kỳ hoa dị thảo không nói, cạnh bể tắm còn được khảm đá đủ sắc màu, thoạt nhìn rất giống đá quý,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581492/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.