Màn đêm buông xuống, ánh đèn sáng rực.
Vân Sơ và Tạ Phinh lúc này mới trở lại Tạ gia.
Hôm nay Tạ Phinh ở Vân gia đã kết giao được với rất nhiều người mà trước đó nàng ta không thể với tới, nàng ta càng ngày càng tin tưởng hành động của mình ở chùa Khánh An ngày đó là vô cùng chính xác.
Không có của hồi môn cũng không sao, sau khi trở thành An Tĩnh Vương phi, thứ nên có đều sẽ có.
Sáng hôm sau, Tạ Thế An vẫn là người đầu tiên tới thỉnh an.
Trên trán hắn ta có một vết sẹo, chính là ấn kỳ lần trước bị Tạ Thế Duy đánh, nếu không nhìn kỹ sẽ nhìn không ra.
“Mấy ngày nữa là ngày nghỉ của thư viện Hoài Đức.” Vân Sơ nhìn hắn ta nói: “Chờ đến tháng chín là phải tới Quốc Tử Giám đọc sách, chờ phụ thân con hết bệnh thì bảo ngài ấy tìm cách đưa con đến gặp lão sư của Quốc Tử Giám.”
Tạ Thế An vốn muốn nói nhờ ngoại công đưa hắn ta đến bái phỏng tế tửu của Quốc Tử Giám tế, nhưng mẫu thân đã mở lời như vậy, hắn ta cũng không tiện đòi hỏi.
Hắn ta chắp tay rời khỏi thiên thính.
Chỉ một lúc sau, đám người đến thỉnh an đều đã tới.
Gần đây Tạ gia xảy ra rất nhiều chuyện, tâm tình của người Tạ gia cũng biến hóa rất vi diệu.
Thính Vũ nắm tay Tạ Thế Doãn an tĩnh đứng đó, ngoài mấy câu thỉnh an thì không nói thêm lời nào.
Đào di nương ngày ngày chăm sóc Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581491/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.