Cả căn nhà chìm trong tĩnh lặng khi tiếng hét chói tai của Tần Châu Tranh vang lên, Diệp Mộng tựa như hóa đá khi biết điện thoại vẫn chưa tắt chắc chắn đã nghe được mấy lời nói đầy ám muội của tên bạn trai cũ kia
Ông trời ơi hãy mang con đi, chứ con không thiết sống nữa ở đây nhục quá đi mất
Diệp Mộng trừng mắt, tay vẫn như cũ che cái ngực no tròn của mình tựa như muốn hét lên nhưng kìm nén
" Tôi sẽ ra khỏi đây "
Cô không do dự mà ra một quyết định hết sức điên rồ chạy vào phòng khóa trái cửa lại. Thà không biết còn tốt hơn ai đời lại sống chung với đàn ông lại còn là bạn trai cũ nữa chứ sao mà đời cứ thích trêu đùa cô thế này
Diệp Mộng vội vàng lấy quần áo từ trong tủ bỏ vào cái vali màu hồng của mình, lấy một vài vật dụng cần thiết đương nhiên không thể thiếu là tiền rồi
Đóng vali lại bước ra khỏi phòng. Tên bạn trai cũ ấy vẫn thư thả ăn sáng có lẽ trong lúc cô đang dọn đồ đã đặt trên mạng không thèm liếc mắt nhìn lấy một cái bước thẳng ra khỏi nhà
Khi các khớp ngón tay chạm lên tay nắm cửa thì tiếng nói của tên đó vang
" Có chắc không ? Đi rồi đừng có hối hận đấy "
Lời nói của Tần Lập như chọc gan cô vậy, trong cơn nóng giận chẳng màn suy nghĩ mà bước ra khỏi nhà còn không quên bồi cho anh một câu
" Có chết cũng chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-cung-ban-trai-cu/2820033/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.