Tần Lập đứng tựa người vào thành cửa mắt dán vào cô gái đang vui vẻ cười nói kia. Cái dáng vẻ thoải mái đó anh chưa từng nhìn thấy kể khi còn quen nhau anh tự hỏi có phải do anh chưa hiểu hết con người của Diệp Mộng hay là do anh đây quá vô tâm ?
Anh vẫn còn nhớ như in cái cuộc gọi cuối cùng đó, anh biết cô đang khóc, cái lời nói gắng gượng bình thản không che hết được cái giọng mũi cùng lời nói khàn đặc. Không cần nhìn thấy anh cũng biết cô đang khóc
Đôi mắt đan phụng vô tình dán vào cái vali màu hồng dán đầy hình trên đó, cô rất thích những động vật dễ thương nhưng vì anh không chịu được mùi hôi nên cô đã không còn có ý định nuôi chúng, cô luôn yêu anh vô điều kiện và anh cũng yêu cô vô cùng chỉ là cả hai lại không thể vượt qua được rào cản gia đình tiến đến hôn nhân, đôi mày nhíu lại khi nhìn thấy thẻ tên hình con sứa biển
Trong tiếng reo hò của đám người anh ngược lại khuỵu gối xuống, ngon tay thon dài to lớn chạm vào tấm thẻ xoay ngược nó ra phía sau lộ ra bảng chữ
Diệp Mộng
Là nét chữ của anh, anh viết chữ rất xấu hầu như không có cái nào là được mắt để viết tấm thẻ này anh đã phải gò từng nét mua không biết bao nhiêu tấm như thế này để viết cho cô, bây giờ thấy cô còn dùng bảo quản cũng rất tốt cảm thấy bao nổ lực gò chữ cũng không uổng phí
Cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-cung-ban-trai-cu/2820030/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.