Trong đêm khuya tối tâm, ngoài trời vẫn còn mưa như trút nước tiếng hổn hển của người đàn ông và cả tiếng rên rỉ mỵ hoặc của người phụ nữ vang khắp phòng một hỗn chiến đã diễn ra vô cùng ác liệt
Từng chiếc quần cái áo còn nằm đầy trên đất kèm theo cả tiếng điện thoại reo không ngừng nghỉ
Hai mươi cuộc gọi nhỡ từ phía Chính Thành và hai mươi lăm cuộc gọi nhỡ từ phía Duy Nam cuối cùng là mười cuộc gọi nhỡ từ Thiên Duật vậy mà người nào đó vẫn cứ mặc kệ đắm chìm trong khoái lạc chẳng còn lối thoát
" Tần Lập... đã ba lần rồi nghỉ đi... á... Tần Lập "
Giọng nói nũng nịu cầu xin tha của người con gái vậy mà lọt vào tai người kia lại như tiếng cổ vũ dụ hoặc
" Bên dưới tham như vậy thì làm sao nghỉ được ? Hửm "
Cả người Diệp Mộng nhũng ra nước chẳng còn sức phản kháng bị anh ôm lên như búp bê tự thân điều chỉnh
Rẹt...
Tiếng xé bao đánh tan không gian đổi lấy một cuộc chơi kích tình mới. Sau khi đã đeo xong anh cho người con gái ngồi lên mình để cô từ trên ngồi xuống cái tư thế ấy làm anh dễ dàng đi sâu vào bên trong hơn khai phá mọi thứ
Người con gái bị ép buộc toàn thân run rẩy bị người đó ép hạ mông, khi *** *** chạm vào vách thịt non mềm cô đã đoán chắc bản thân chẳng sống được rồi tay ôm chặt lấy cổ anh khóc nất
" Tần Lập anh là đồ đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-cung-ban-trai-cu/2820010/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.