Bởi vì đêm qua ngủ quá ngon nên hôm nay Tần Lập dậy rất muộn, khi đôi mắt đan phượng mở ra lần nữa thì bắt gặp cô gái nhỏ đang cuộn mình trong chăn dùng tia lửa đạn nhìn chầm chầm vào anh
" Mộng... Mộng... "
Anh ngồi bật dậy chờ cô mắng chửi nào đâu cô lại ' hứ ' một tiếng dùng giọng điệu hờn dỗi nói
" Tôi muốn đi vệ sinh như chân lại chẳng đi được "
Thì ra là vì chuyện này, anh ngay lập tức tuân mệnh mau chống bế cô vào nhà về sinh, khi thả cô xuống nhìn cổ tay còn in rõ dấu tay anh có hơi sót rồi nhìn dáng vẻ loay hoay khó khăn của cô lại có phần buồn cười tốt bụng muốn giúp
" Cởi ra được không ? "
Diệp Mộng lườm nguýt mày nhíu lại khó chịu, cái người này sao lúc nào cũng có nói nói mấy cái câu đáng xấu hổ như vậy chứ
" Không cần. Anh đi ra ngoài đi "
Gương mặt dễ thương của cô thoáng đỏ bừng lên đứng bên cạnh bồn rửa mặt nhìn vào gương thấy gương mặt đỏ như đít khỉ, trên người không có chỗ nào là không có dấu vết của tên sắc lang này để lại. Thật chả hiểu nổi tại sao đem qua lại không đẩy tên này ra còn nhiệt tình đáp lại nữa. Diệp Mộng áp tay lên má lắc lắc đầu không muốn nhớ tới nữa rồi liếc mắt nhìn Tần Lập đứng ở ngay cửa nữa bán thân tay đút vào túi
Nhìn mình rồi nhìn hắn thấy bản thân thật thảm hại, đều trải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-cung-ban-trai-cu/2820008/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.