Sau một khắc, cậu giống như nổi điên bắt đầu gọi một cú điện thoại, đợi đến khi âm thanh king ngạc của đối phương truyền đến, Lâm Dược giọng phát run hỏi, “thím Vương, sáu ngày trước… Thím có một người họ hàng xa muốn dọn đến chỗ cháu ở đúng không?”
“Không có, Tiểu Lâm, xảy ra chuyện gì vậy? Cháu —— ” không đợi bà nói xong, Lâm Dược đã cúp điện thoại, bàn tay nắm điện thoại ướt đẫm một mảnh.
Cây Piano màu trắng còn ở trong phòng khách, một trận gió lạnh thổi qua, đem nhạc phổ trên cây piano thổi bay tứ tung, một tờ nhạc phổ viết tay bay đến trước mặt cậu.
Lâm Dược vươn tay tiếp được, thấy được tên ca khúc: « thầm mến »
Xoẹt một tiếng, tất cả đèn trong phòng bỗng nhiên tắt, một bản đàn piano vang lên trong đêm tối tĩnh lặng.
Giai điệu chậm thấp nặng nề, bi thương… khiến người ta muốn khóc.
“… An Thành, có phải anh không? ” mặc dù đã cố gắng kiềm chế, thanh âm Lâm Dược vẫn không nhịn được có chút run rẩy. Xung quanh một mảnh đen kịt, khúc dương cầm ngay giữa phòng khách vang lên trong đêm khuya yên tĩnh cô đơn, từng nốt nhạc đánh thẳng vào trái tim Lâm Dược.
Trước mắt chợt lóe trắng, Lâm Dược theo bản năng nhắm mắt lại, lần nữa mở ra, bản thân đã đặt trong một chỗ khác.
Xung quanh có rất nhiều thiếu niên chơi đùa, bọn họ mặc đồng phục học sinh, nụ cười trên mặt mang theo sự hồn nhiên của tuổi đó. Leng keng tiếng chuông lên lớp vang lên, học sinh còn đang cười đùa lập tức chạy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-chung-voi-quy/72616/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.