An Thành, An Thành… ” Lâm Dược đưa tay đẩy người bên cạnh.
An Thành chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt u ám nhìn về phía cậu, không hề có bộ dạng lim dim mịt mờ của người vừa bị đánh thức. Nhưng Lâm Dược trong lòng đang nghĩ đến bóng trắng quỷ dị vừa rồi, cũng không chú ý tới điểm này.
“Làm sao vậy?”
Lâm Dược chớp chớp mắt, thấp giọng hỏi, “Mấy ngày qua buổi tối anh có phát hiện bóng dáng kỳ lạ nào không?”
An Thành khó hiểu, lắc đầu, “Không có. ” nói xong, kéo cậu về giường, “Đừng suy nghĩ nhiều, ngủ đi.”
Bị bàn tay lạnh như băng của anh kéo nằm xuống, Lâm Dược không nhịn được hỏi một câu, “An Thành, tại sao tay của anh luôn lạnh, có phải bị bệnh không?”
Bàn tay của anh không buông ra, ngược lại càng nắm càng chặt.
“Khi còn bé tôi bị một căn bệnh lạ, nhiệt độ trở nên thấp hơn người bình thường, da thoạt nhìn cũng tái nhợt hơn, từ đó về sau tôi liền rất sợ lạnh. Bởi vậy rất nhiều người không muốn gần gũi tôi. ” An Thành chậm rãi buông tay mình ra, vẻ mặt có chút cô đơn.
Lâm Dược trong lòng ảo não, nắm lấy bàn tay của anh, sau đó nghiêng người, vươn tay ôm lấy cơ thể lạnh băng của anh, vẻ mặt có chút không được tự nhiên, ấp úng nói, “Vừa vặn tôi là người sợ nóng, chúng ta có thể bù trừ cho nhau. Mặc dù hai người đàn ông ôm nhau chút là lạ…”
An Thành gần như lập tức ôm cậu vào trong lòng, vẻ mặt sâu thẳm khó lường, nhìn không ra đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-chung-voi-quy/72615/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.