Miệng của Tạ Tranh thực sự vô cùng lợi hại, ngay cả trong lúc này cũng không quên xả lời.
Lộ Lộc bị anh mắng bằng những từ như “thằng quỷ”, “hỗn láo”, “thằng lừa đảo”, “nai đần”, “đồ khốn kiếp”, nhưng cũng không có chút phản bác nào, cười híp mắt lau đi một giọt mồ hôi trên trán rơi xuống hình xăm trước ngực Tạ Tranh.
Tạ Tranh nghiến răng nghiến lợi mắng cậu: “Mả mẹ mày đang sờ loạn cái gì đấy?”
Nếu Tạ Tranh dùng giọng điệu bình thường để nói câu này, chắc chắn sẽ vô cùng âm u đáng sợ.
Nhưng Tạ Tranh bây giờ chỉ nằm trên giường, mái tóc bị mồ hôi làm ướt đẫm, một chân săn chắc còn gác lên eo Lộ Lộc, giọng khàn khàn, cả người vì đau và sướng mà lộn xộn, ngay cả việc mắng chửi người cũng giống như đang tán tỉnh.
Lộ Lộc nhẹ nhàng v**t v* làn da mềm mại của Tạ Tranh, lại vùi mặt vào cổ Tạ Tranh, ngửi mùi pheromone của anh.
Lộ Lộc không ngờ Tạ Tranh lại có thể chấp nhận sự thật là ở vị trí dưới nhanh đến vậy.
Cậu nghĩ ít nhất mình cũng phải đánh nhau với Tạ Tranh một trận mới phân được thắng bại.
Chiếc huy chương treo trên trời cứ thế bị thằng nhóc hư hỏng này hái xuống, bị cậu làm vấy bẩn. Lộ Lộc hiếm thấy có chút phấn khích, chiếc lưỡi ấm áp lướt xung quanh cái gáy của Tạ Tranh một vòng, rồi cắn mạnh lên đó.
Tạ Tranh “sì” một tiếng, cười khẽ: “Nai đần, đáng yêu thế này cơ à?”
Lộ Lộc ngẩng đầu lên.
Cả người Tạ Tranh đều đang run rẩy, cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300354/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.