“Mả mẹ mày—”
Tạ Tranh nhíu mày đẩy Lộ Lộc ra, dùng mu bàn tay quệt ngang môi, vẫn còn cảm nhận được cảm giác tiếp xúc của Lộ Lộc. Bờ môi người trẻ mềm mại, mang theo hương bưởi thoang thoảng, thực ra cảm giác không tệ chút nào.
Lộ Lộc cười khúc khích, rất dứt khoát nhận lỗi: “Cháu muốn cung cấp dịch vụ tốt nhất.”
Tạ Tranh nhìn Lộ Lộc bằng ánh mắt như thể đang xem một loài động vật quý hiếm nào đó.
Còn cung cấp dịch vụ tốt nhất? Tự coi mình là nhân viên phục vụ khách sạn chắc?
Tạ Tranh lười nói chuyện với cậu, tự mình bước về phía phòng tắm. Lộ Lộc còn đuổi theo hỏi một câu: “Đây là lần đầu cháu hôn người khác, chắc là không tệ chứ ạ?”
Bước chân của Tạ Tranh khựng lại.
Lần đầu hôn người khác…
Lần đầu hôn…
Lần đầu…
Tạ Tranh hỏi Lộ Lộc: “Đừng nói là cậu chưa từng yêu đương đấy nhé?”
Lộ Lộc lắc đầu.
Tạ Tranh lại nhìn Lộ Lộc bằng ánh mắt như thể đang xem một loài động vật quý hiếm nào đó.
Khi còn đi học, anh không phải là chưa từng gặp người như Lộ Lộc. Ăn nói giỏi giang, biết cách nhìn sắc mặt người khác, thân thiện dễ mến, quả thực là con cưng của giáo viên, đối tượng được học sinh theo đuổi.
Người như vậy đương nhiên được yêu thích rất nhiều, cho dù ngoại hình kém một chút, cũng có rất nhiều người theo đuổi, huống chi Lộ Lộc còn có khuôn mặt như này.
Lộ Lộc nhẹ nhàng nói: “Không có.”
Tạ Tranh “đệt” một tiếng.
Anh nhìn đôi môi màu hồng nhạt của Lộ Lộc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300353/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.