Tạ Tranh hiếm khi có lòng tốt, nhưng Tống Thanh Viễn lại sống chết ngăn cản không cho anh nói tiếp.
Tạ Tranh nhướng mày, không nói thêm gì nữa, chỉ cười xấu xa uống cạn ly bia trong ánh mắt ngơ ngác của đám sinh viên.
Tống Thanh Viễn đang uống thuốc nên không thể uống rượu, nhưng có hai sinh viên khác đã gọi bia trái cây.
Lộ Lộc gọi nước ép táo, nhưng không uống bao nhiêu, cậu bận rộn chia thịt nướng cho mọi người, ngay cả thịt trong đĩa Tạ Tranh cũng có mấy miếng là do Lộ Lộc gắp sang.
Khi gần ăn xong, sinh viên cũng không còn sợ Tạ Tranh nữa, bắt đầu mở lời nói chuyện phiếm, từ chuyện ai đó trong khoa quên mang thuốc ức chế trong kỳ ph*t t*nh suýt gây chuyện, cho đến chuyện ai đó yêu xa bị lừa cả tình lẫn tiền.
Mọi người quan tâm nhất vẫn là những chuyện buôn chuyện tình cảm của người khác.
Một cô gái dùng khuỷu tay chọc người bên cạnh: “Thôi Tùng Bách, người cậu yêu qua mạng thế nào rồi? Có tiến triển gì không?”
Thôi Tùng Bách đẩy gọng kính trên sống mũi, vẻ mặt bình thản như nước: “Chia tay rồi. Cậu ta là một tên lừa đảo.”
“Nói sao?”
“Giọng nói là giả mạo bằng máy đổi giọng, ngày tháng năm sinh là làm giả bằng photoshop.” Thôi Tùng Bách vừa nói vừa bổ nhào vào người Lộ Lộc: “Tiểu Lộc, mày độc thân với tao cả đời đi, không bao giờ phải chịu khổ vì tình yêu nữa.”
Lộ Lộc ôm ly nước ép táo cười híp mắt, không trả lời Thôi Tùng Bách, mà nhìn về phía Tạ Tranh: “Chú Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300349/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.