Thường Trường không thể tin đưa tay chạm vào con số trên bảng, nhưng con số không có dấu vết thay đổi chút nào. Lại nhìn về phía bên trái, chỉ là một bức tường trắng mà thôi.
Số phòng mà cậu nhìn thấy trong lúc ngàn cân treo sợi tóc không tồn tại.
Người đàn ông đó cũng là giả.
Cúi đầu nhìn về phía lòng bàn tay mình, dường như vẫn còn nhiệt độ của người đàn ông trên đó.
Nghĩ đến lát nữa trở về còn phải đối mặt với lời hỏi thăm của bọn lão Đảng, Thường Trường đột nhiên cảm thấy phiền não, xoay người đi xuống tầng 1.
Sau khi ra khỏi ký túc xá hít thở không khí trong lành, tâm trạng của Thường Trường mới khá hơn đôi chút.
Sau đó Thường Trường mới cẩn thận quan sát chung quanh.
Ký túc xá phía sau là một tòa nhà thấp độc lập màu xám, tổng cộng chỉ có bốn tầng, tương phản rõ rệt với khách sạn trên núi ở phía xa xa
Bên trong sơn trang rất có cảm giác nghệ thuật sân vườn, cách đó không xa có vài ao nước, hoa sen trên mặt nước trải đầy ao, rất đẹp. Vòng ngoài của sơn trang được bao bọc bởi rừng cây rậm rạp khiến nơi đây càng thêm bí ẩn.
Bụng kêu ùng ục, Thường Trường cảm thấy bụng rất đói. À, đúng rồi, cậu còn chưa ăn bữa trưa.
Đang suy nghĩ có nên quay về ký túc xá hay không, Thường Trường đột nhiên thấy một người mặc đồng phục khách sạn đang ngồi trong đình bên bờ ao. Thường Trường lúc này mới ý thức được từ lúc mới tới đây cậu chưa từng thấy qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-trang-my-le/268906/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.