Tiếng chim hót bên tai, Trần Dật thả chậm bước chân, ngẩng đầu, nhìn bầu trời bao la bát ngát.
Ánh sáng xuyên qua lớp sương mù, nhuộm đỏ sắc trời u ám. Nơi tăm tối, tận cùng thế giới, rốt cuộc cũng được đón ánh sáng.
Trần Dật khẽ thở hắt ra, đưa mắt nhìn Tiết Sơn.
Anh đang chăm chú nhìn đường dưới chân, sắc mặt tái nhợt, đôi môi mấp máy, hô hấp lúc nhanh lúc chậm, trán đổ mồ hôi lạnh.
Toàn bộ âm thanh xung quanh như bị phóng đại, từng tấc từng tấc, chen chúc tuôn vào trong màng nhĩ của Tiết Sơn.
Như có linh cảm, anh chậm rãi ngẩng đầu.
Trong bầu không khí trong trẻo se lạnh, hai đôi mắt mệt mỏi lẳng lặng nhìn nhau.
Trần Dật nhoẻn cười, nói: "Mặt trời mọc rồi kìa".
Tiết Sơn "ừm" một tiếng, cánh tay run rẩy khoác lên vai Trần Dật.
"Tiết Sơn". Trần Dật gọi anh.
"Ừm". Giọng anh yếu ớt, nhỏ đến mức không thể nghe thấy.
"Cố gắng chịu đựng nhé".
Tay trái khoác trên vai Trần Dật, Tiết Sơn khẽ nhấc tay phải, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô, đầu ngón tay lạnh buốt.
Anh thấp giọng, đáp: "Anh biết rồi".
Chật vật đi được một đoạn ngắn, Trần Dật đột nhiên hỏi anh: "Bữa trước anh bảo, muốn đưa em tới một nơi. Là đi đâu vậy?".
Tiết Sơn nhớ lại, trả lời: "Núi Tiểu Phong".
"Núi Tiểu Phong?". Trần Dật ngẫm nghĩ: "Có phải ngọn núi gần nhà anh họ của Sa Y không?".
Cô nhớ tới buổi tối hôm ấy, giữa ngọn núi lớn Phong Sơn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268243/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.