Bốn giờ sáng, màn phẫu thuật kết thúc thành công, Tiểu Bạch được chuyển vào phòng ICU.
Sau khi tìm hiểu tình hình, ba người đưa Đồng Đồng rời bệnh viện.
Đồng Đồng ngủ lăn lóc, nằm trong lòng Khúc Mộc Sa Y nãy giờ. Còn lúc này, con bé đã được chuyển sang tay lão Trịnh.
Đồng Đồng nằm rạp trên vai lão Trịnh, mơ mơ màng màng, thi thoảng nói mê mấy câu, phần lớn là gọi ba gọi mẹ.
Lão Trịnh đã lập gia đình, có một cô con gái hai tuổi nên tâm tư nhạy cảm. Mỗi lần nghe tiếng con bé, trong lòng đều dấy lên cảm xúc xót xa.
Cả nhóm rời bệnh viện, lúc đi qua đại sảnh phòng khám, chứng kiến cảnh tượng người vẫn đông nghìn nghịt, không nhịn được cảm thán: "Chúng ta nhất định phải lôi lũ chó chết kia ra trước công lý".
Có người nhà bệnh nhân vội vội vàng vàng, hình như nghe bác sĩ gọi tên, cuống quýt lao vô phòng cấp cứu, nhất thời không để ý, va vào lão Trịnh.
Đối phương vội xin lỗi, lão Trịnh lắc đầu: "Không sao, không sao, mau đi đi".
Cú va chạm khiến Đồng Đồng tỉnh ngủ. Con bé ngồi thẳng dậy, chậm rãi xoay đầu, nhìn chằm chằm lão Trịnh, ánh mắt cảnh giác.
Khúc Mộc Sa Y lo con bé sợ người lạ, vội vàng giải thích: "Không sao đâu Đồng Đồng, đây là chú Trịnh, đồng nghiệp của cô".
Đồng Đồng không phản ứng, ánh mắt chuyển động, lướt qua Khúc Mộc Sa Y, nhìn thẳng ra phía sau.
Khúc Mộc Sa Y dừng bước, liếc nhìn xung quanh, chỉ thấy người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268239/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.