Chiếc xe phanh gấp, buộc phải dừng lại ven đường.
Sau khi chiếc xe dừng hẳn, tài xế quay kính xuống, thò đầu ra chửi: "Tiên sư mày, chạy xe không nhìn đường à?".
Chiếc xe điện không giảm tốc độ, nghênh ngang đi tiếp. Nghe thấy tiếng chửi, liền quay đầu đáp trả bằng một câu thô tục rồi nhanh chóng mất dạng.
Trong xe, đôi vợ chồng trung niên đỡ nhau ngồi dậy, bác gái không ngừng vỗ ngực hốt hoảng.
"Sợ quá...". Bà vừa nói vừa quay đầu nhìn hai người ngồi hàng ghế sau: "Tiểu Trần, các cháu không sao chứ?".
Trần Dật đã ngồi ngay ngắn trở lại, trả lời: "Cháu không sao ạ".
Nói xong, cô nhìn về phía Tiết Sơn, kiểm tra tình trạng của anh. Cô vừa đổ toàn bộ cơ thể lên người anh, sức nặng không hề nhỏ.
Đón nhận ánh mắt lo lắng của cô, Tiết Sơn khẽ lắc đầu: "Anh không sao".
Chiếc xe tiếp tục lên đường.
Đường xá khu vực này tương đối rộng rãi, hai năm qua xây dựng thêm không ít đường liên thôn, đủ để bốn làn xe đi song song. Tuy nhiên, xe cộ lưu thông trên đường khá ít thành ra trông rất vắng vẻ.
Phía trước là con sông lớn vắt ngang, rộng chừng 20 mét. Trên sông bắc một cây cầu đá xanh. Dưới cầu, sóng vàng dập dềnh vỗ bờ.
Đôi vợ chồng trung niên nhìn trụ cầu hình sư tử, nhớ lần đầu tiên họ tới đây bảy tám năm trước. Con sông này khi ấy chỉ có cầu treo bằng sắt, lắc lư chao đảo, rất đáng sợ.
Trò chuyện một lúc, bác gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268211/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.