Ngày tết Trung thu cuối cùng, Trần Dật đến viện xin nghỉ phép.
Quê nhà Úy Sơn đã có tin tức, nhắn cô về ký hợp đồng bán nhà.
Tiết Sơn đi cùng cô. Sau khi suy nghĩ, hai người quyết định đợi Tiết Sơn uống thuốc xong mới xuất phát, bắt chuyến tàu đêm đến Úy Sơn, xử lý mọi việc ổn thỏa rồi về luôn trong ngày.
Từ viện đi ra, lúc xuống cầu thang, Trần Dật bất ngờ bắt gặp Quách Hiểu Như đang sướt mướt nghe điện thoại. Cô ấy vẫn mặc bộ đồ y tá, xem ra trong lúc làm việc đã trốn ra ngoài hành lang lén lút gọi điện.
"Đã xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng phải chỉ cần hỗ trợ điều tra là được thả sao? Vậy mà gần hai tuần rồi vẫn không có tin tức gì?".
Trần Dật thoáng dừng chân, bước xuống cầu thang.
Khóe mắt liếc thấy có người, Quách Hiểu Như im bặt, cuống quýt lau nước mắt trên mặt.
Lúc quay đầu lại, phát hiện người vừa đến là Trần Dật, cô cố gắng cười gượng: "Chị Trần".
Đoán chừng có chuyện nhưng Trần Dật không tiện hỏi nhiều, gật đầu, đi thẳng xuống dưới.
Không biết đầu bên kia và Quách Hiểu Như nói gì, lúc Trần Dật bước xuống bậc cuối cùng, trong hành lang bỗng vọng ra tiếng hét thất thanh: "Buôn lậu thuốc phiện?".
Bước chân Trần Dật vô thức trì trệ.
Cô có một sự nhảy cảm bẩm sinh đối với thuốc phiện và những chuyện liên quan đến thuốc phiện.
Quách Hiểu Như giảm thấp âm lượng, vừa khóc nức nở vừa nói: "Sao có thể như thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268209/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.