Trần Dật tắm rửa xong đi ra, thấy căn phòng đã trống không.
Cô ngồi trên giường sấy tóc, mấy lọn tóc ướt phủ kín mặt, giỏ giọt xuống chiếc áo ngủ màu lam nhạt, loang như hoa nở.
Đều là người trưởng thành, cô không thể không nghĩ tới phương diện kia. Nhưng không hiểu sao, dạo gần đây thường xuyên ở bên Tiết Sơn, cô mơ hồ có cảm giác không chân thực, tựa như dẫm lên lớp bông bềnh bồng, mềm mại, hư vô mờ ảo.
Cô không sao giải thích được cảm giác này là do tác động bởi yếu tố ngoại cảnh, do những cảm xúc tiến triển giữa hai người. Hay do cảm nhận về một tương lai mờ mịt ẩn sâu trong tiềm thức.
Suy nghĩ quá nhiều khiến tâm trí con người trở nên phức tạp. Đôi khi đơn giản một chút sẽ tốt hơn.
Cô động viên bản thân mình như thế.
+++
Ngày hôm sau, vẫn là ngày nghỉ.
Trần Dật không quen ngủ nướng nên rời giường sớm, ra ngoài mua đồ ăn sáng.
Lúc đi ngang qua tầng tổng hợp, cô gặp chị Lý đồng nghiệp.
Sau khi bị thương, chị Lý tạm thời được điều chuyển từ phòng khám methadone sang phòng khám chữa bệnh bên khoa tổng hợp. Trần Dật có mua ít quà mang đến hỏi thăm. Mỗi lần chạm mặt, chị Lý đều sốt sắng báo cho Trần Dật biết, cảnh sát không tìm thấy Chu Phú Dũng, hắn ta như thể đã bốc hơi khỏi trần gian. Chị dặn dò Trần Dật nhất định phải hết sức cẩn thận.
Nhưng gần một tuần nay, sắc mặt chị Lý dường như lạnh nhạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268178/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.