"Ông gọi cậu ta đến làm gì? Người như thế sao có thể đưa về nhà chứ"
Tiết Sơn kiểm tra xong chiếc xe tải, sau khi xác định vẫn có thể lái được, liền quay về định giúp đưa bà cụ lên xe thì bất ngờ nghe được một câu như vậy.
Thím Chu đang nói chuyện, thấy anh đột nhiên đi vào, bà ta lúng túng buông tay chồng ra, cười ngượng ngập, sắc mặt vô cùng khó coi.
Tiết Sơn làm như không nghe thấy, anh thong dong bước vào, nói với chú Chu: "Xe không vấn đề gì, đi thôi chú".
"Ừ, được, được". Chú Chu gật đầu, dẫn Tiết Sơn vào căn phòng nhỏ của bà cụ. Lúc đi qua cửa, chú quay lại trừng mắt với vợ mình, ý bảo bà ta không được nói lung tung.
Bà cụ bị dập đùi phải, xương nứt u thành một cục trên da, xung quanh xanh tím một mảng.
Bà cụ đau đến xây xẩm nằm trên giường. Chú Chu đi vào định nâng bà cụ lên, Tiết Sơn liền lên tiếng ngăn lại. Anh bảo cần phải cố định chỗ gẫy để di chuyển cho an toàn.
Chú Chu không hiểu lắm về vấn đề này nhưng nghe anh nói vậy, chú cảm thấy có lý, liền đi tìm mấy thanh gỗ và ít vải theo yêu cầu của Tiết Sơn.
Tiết Sơn ngồi xổm bên giường, nẹp cố định thanh gỗ xung quanh đùi của bà cụ. Anh bảo chú Chu đỡ một tay để mình buộc dây vải.
Chú Chu nhìn động tác của anh, trong lòng có chút băn khoăn, nghĩ tới những lời vợ mình vừa nói, có lẽ đã bị anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268120/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.