Từ trung tâm sức khỏe cộng đồng đi ra rẽ phải, xuôi thẳng theo đường nhựa khoảng chừng một km, qua khúc cua thứ hai là bến xe thôn Nhã Lý.
Nghiêm chỉnh mà nói, không thể xem đây là bến xe, vì ngay cả một trạm dừng đàng hoàng cũng không có, chỉ có thể thông qua bia đá làm mốc bên đường khắc ba chữ "thôn Nhã Lý" để xác định đã đến điểm dừng hay chưa.
Tất cả các loại xe, từ xe buýt, xe ba gác, đến xe đò đều phải qua "bến" này để trả hoặc đón khách.
Vì lớp quan hệ đó mà xung quanh mọc lên rất nhiều quán ăn vặt, nhà nghỉ, thậm chí có cả một cửa hiệu sửa chữa ô tô nữa.
Giữa các hàng quán là một con đường đất nhỏ, quanh co uốn khúc kéo dài về phía đông, con đường này là điểm cuối cùng kết nối chút náo nhiệt của thị trấn.
Một chiếc xe máy di chuyển trong màn mưa dày đặc, lúc đến trạm dừng, xe giảm tốc độ rẽ vào khúc cua, chạy nhanh về phía hiệu sửa xe đối diện bãi đỗ.
Hiệu sửa xe nằm ven đường là một ngôi nhà lợp tôn mạ màu, tường trắng, mái xanh, mặt tiền cửa hàng không lớn lắm, rộng khoảng năm sáu chục mét vuông, cửa cuốn kéo xuống nửa chừng, trên cửa dính đầy vết dầu máy.
Tiết Sơn dừng xe trước cửa, khom người bước vào trong, nước mưa trên áo theo bước chân anh, chảy thành vệt sau lưng.
Trong cửa hàng bày la liệt đồ nghề sửa chữa, ngay sát cửa dựng một chiếc xe ba bánh cũ đã tróc hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268118/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.