Nhậm Tri Nhiên trước khi rời đi đặc biệt chạy tới nhà gỗ nhỏ.
“Tư Du tỉnh chưa?”
Cậu vươn cổ nhìn về phía giường nhỏ, Alpha không biết từ lúc nào đã chuyển ghế đến bên giường ngồi, lò sưởi cũng bị dời qua đó, Kỷ Tư Du yên tĩnh nằm nghiêng, gò má ửng hồng, nhìn qua là nóng đến mức thấu người.
“Vậy tôi đi trước đây, các cậu đợi một lát hẵng về, tôi chuẩn bị đồ ăn cho Tư Du.”
Kỷ Tư Du cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện, không cần phải giả vờ ngủ nữa, cậu chống tay lên giường từ từ ngồi dậy.
“Không cùng đi sao?”
Nhậm Tri Nhiên kinh ngạc nói: “Cậu tỉnh rồi?”
“Ừm.”
Nhậm Tri Nhiên không vui cho lắm, chu miệng, nhỏ giọng lên án nói: “Có người bảo tôi đi trước đấy.”
Cậu cảm thấy Kỷ Tư Du có lẽ là ngủ nhiều quá, trở nên ngốc nghếch, hỏi một câu: “Ai cơ.”
“Không có gì.” Cậu vỗ vỗ tay, co được dãn được, định sau khi về ký túc xá sẽ cùng Kỷ Tư Du thảo phạt thật tốt Alpha mới tới từ liên minh này.
“Tư Du, tôi ở ký túc xá đợi cậu nhé.”
“Được.” Kỷ Tư Du không quên dặn dò: “Trên đường cẩn thận.”
Nhậm Tri Nhiên xoay người chạy ra ngoài, lớn tiếng hô: “Biết rồi!”
Nhà gỗ nhỏ yên tĩnh chật hẹp lại chỉ còn 2 người.
Gió ở Tháp Babel cũng giống như tuyết, chưa từng dừng lại, không biết thời gian, không nhìn thấy ánh sáng, nhưng vẫn có thể nghe thấy hơi thở đến từ một người khác.
Thời gian trôi qua không hay không biết, hôm nay cầu nguyện trôi qua chậm hơn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244686/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.