Nhậm Tri Nhiên kiên định cho rằng người tuyết xuất hiện bất ngờ là nguyện vọng Chúa thực hiện cho cậu, Kỷ Tư Du ngày nào cũng đi xem nó.
Mắt của cậu gần đây cảm giác khó chịu rất mạnh, không chỉ sợ ánh sáng, mà còn luôn dễ dàng vô thức ch** n**c mắt, vào một buổi chiều rảnh rỗi, cậu đem 2 quả cầu tuyết trên dưới của người tuyết đổi lại vị trí theo kích thước, đồng thời cũng di dời cành cây lên trên, Nhậm Tri Nhiên nói nhìn như vậy thuận mắt hơn, căn cứ tháp Babel không có bất cứ thứ giải trí nào có thể giết thời gian, một người tuyết cũng có thể khiến cậu cảm thấy hưng phấn.
Nhà gỗ, người tuyết, 2 bóng người nhỏ bé là sinh vật sống duy nhất dưới chân núi tuyết.
Nói chuyện đều có tiếng vang vọng lại.
“Tư Du.” Nhậm Tri Nhiên hít hít cái mũi đỏ bừng nói: “Ở đây lạnh như vậy, sẽ làm nó bị lạnh hỏng không?”
Người tuyết sao có thể sợ lạnh, nhưng Kỷ Tư Du không đành lòng đánh vỡ sự ngây thơ của Nhậm Tri Nhiên, bèn nói: “Ngày mai mang khăn quàng cổ tới, quàng lên cho nó, như vậy thì không lạnh.”
Nhậm Tri Nhiên động lòng, cảm thấy đây thật sự là một ý kiến hay, hận không thể bây giờ liền chạy về căn cứ lấy khăn quàng cổ.
Mắt của Kỷ Tư Du lại bắt đầu đau, cảnh tượng trước mắt tan rã, xuất hiện bóng chồng, cậu dùng sức nhắm lại sau đó mở ra, cảm giác đau không giảm mà còn tăng, gió thổi qua bên tai, trước mắt chợt hiện lên một luồng ánh sáng trắng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244682/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.