Tháp Babel lưu truyền một loại truyền thuyết rất cổ xưa, vào lúc ngày đêm thay thế nhau, cầu nguyện trong tòa tháp cao bị bỏ hoang, Chúa sẽ ban cho con người năng lực phi thường.
“Năng lực gì vậy?”
Omega trẻ tuổi nhỏ nhắn ăn mặc cồng kềnh, cậu đeo 2 lớp găng tay dày cộp, cái mũ gần như sắp che kín cả khuôn mặt cậu, chỉ chừa một đôi mắt tròn vo láo liên.
Cậu mới đến căn cứ không lâu, ở đây Alpha lại nhiều, người nào người nấy đều to cao thô kệch, tháp Babel băng thiên tuyết địa cái gì cũng không có, khoảng thời gian rảnh rỗi khó khăn lắm mới có được liền thích theo Omega đưa cậu cùng đi khám bệnh ngồi ở nhà gỗ nhỏ dưới chân núi tuyết trò chuyện.
Tháp Babel không chỉ vẻn vẹn có quân nhân, còn có số ít cư dân bản địa không cách nào di dời, cậu thường xuyên đi theo Omega xinh đẹp đến tận nhà khám bệnh cho người ta vào rất nhiều đêm khuya.
Lần trước còn có một thai phụ nửa đêm vỡ nước ối, mấy người luống cuống tay chân đỡ đẻ cho người ta, may mà mẹ tròn con vuông, cậu cảm thấy mình đến nơi này chưa ngủ được mấy giấc ngon, ngày nào cũng lạnh đến mức giống như tượng băng.
“Tư Du, cậu còn chưa nói là năng lực gì đấy?” Cậu ôm mặt nghiêng đầu, vừa ngây thơ vừa tò mò: “Sao Chúa này keo kiệt thế, đều không chịu cho một chút đồ vật thực tế, ví dụ như tiền gì đó.”
Omega tên là Kỷ Tư Du phủi phủi bông tuyết vụn trên mũ cậu, cửa nhà gỗ sau lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244681/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.