Nhảm nhí!
Hai người cùng nghĩ.
Ung Hoài lờ mờ đoán ra nguyên nhân, miệng mấp máy định giải thích nhưng suy nghĩ trong một giây ngắn ngủi lại thay đổi quyết định. Hắn rất rõ mình chỉ xem Tiểu Tình như em gái, nếu đã không yêu thôi thì đừng nên cho cô những mơ mộng hão huyền. Mượn việc này chặt đứt tơ tưởng của cô âu cũng là chuyện tốt. Dù sao Thanh Phong chẳng cần lo đến thanh danh này nọ, cũng chẳng sợ không gả được cho ai, thật sự là một lá chắn không thể nào tốt hơn được nữa.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp độ dày của lá chắn.
Tiểu Tình hai mắt đẫm lệ nhìn chòng chọc vào tình địch một lúc thật lâu, thương tâm và uất ức ban đầu theo kinh ngạc từ từ biến mất, thay vào là không cam lòng và đố kỵ, càng nhìn càng thấy đường nét mặt mũi đáng yêu lại thiếu phần nhu mì của Thanh Phong chướng mắt. Cô nàng cay nghiệt nói: “Ngoài bụng ra trông hắn chẳng có điểm nào giống con gái cả.”
Thanh Phong nghi ngờ rờ bụng: “Tại sao phải giống chứ?”
Ung Hoài lấp liếm, “Đây không phải trọng điểm.”
Hai câu này vào tai Tiểu Tình được dịch thành thế này: Thanh Phong là một người con gái không giống con gái nhưng Ung Hoài không để tâm, dù sao cũng đã mang thai. Đây chẳng khác nào nhắm thẳng vào vết thương còn đang chảy máu đầm đìa mà khuyến mãi thêm nắm muối.
Không muốn tiếp tục dây dưa ở vấn đề mà da mặt hắn sắp không chống đỡ nổi nữa, Ung Hoài cầm lấy bản đồ vừa đi vừa nói: “Chúng ta phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-huu-mo-he-mo-huu-long/1339834/chuong-3-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.