"Chúng tôi phải đi rồi!"
"Chỉ với tất cả các người thôi thì e rằng có muốn ngăn chúng tôi
lại thì cũng không được!”
Sắc mặt và cả giọng nói của Đoàn Anh Tú đều trở nên lạnh lẽo, anh ta hừ một tiếng rồi nói: “Nể mặt mũi của Thái Tử điện hạ và cậu Tiêu, trước đây mấy người cũng đã bảo vệ quốc gia, giành được những chiến công hiển hách, nên chuyện vừa rồi, tôi sẽ không tính toán gì cả!”
"Nhưng mà!"
"Nếu mấy người được voi mà đòi tiên, thì đừng trách sao tôi trở mặt vô tình!"
Với tư cách là gia chủ của nhà họ Đoàn ở kinh thành, thì sức chịu đựng của Đoàn Anh Tú cũng có giới hạn. Nếu có thể gạt được lòng tin của Tô Tử Lam mà không cần đánh cũng thắng thì đó chính là nước đi tốt nhất!
Nhưng mà!
Nếu không được, thì anh ta cũng chỉ có thể dùng biện pháp mạnh! Tốc chiến tốc thắng!
Đánh cược một lần!
Bọn họ cá là trước khi bọn họ trói Tô Tử Lam và Tô An Nhiên lại mà đưa về kinh thành, Tiêu Nhất Thiên không nhận được tin tức từ bên này, rồi không kịp cứu viện. Hoặc có thể nói, họ cá là ở trận chiến tại vách đá hối hận vào ba ngày trước, mặc dù Tiêu Nhất Thiên may mắn chạy thoát thân được nhưng anh lại bị thương nặng, chưa kịp lành nên không thể nào tới chặn bọn họ lại được!
"Để cho bọn họ đi đi”
Không đợi đến khi đám người Sói Nhĩ lên tiếng đáp lại, thì Tô Tử Lam đã liên hít sâu vào một hơi và nói: "Lời đề nghị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698084/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.