"Vị này là?"
Khi Đoàn Anh Tú đối mặt với Lâm Hoa, anh ta khẽ nhíu mày lại, mục tiêu của chuyện đi lần này chính là Tô Tử Lam và Tô An Nhiên, thế nên trước khi tới đây thì anh ta đã cố tình nhìn qua ảnh chụp của Tô Tử Lam và Tô An Nhiên, nhưng anh ta lại không quen biết Lâm Hoa!
Lúc này, Lâm Hoa mới lên tiếng trả lời anh ta: "Tôi là dì nhỏ của Tiêu Nhất Thiên!”
"Dì nhỏ?"
Nghe vậy thì hàng lông mày của Đoàn Anh Tú lại càng nhíu chặt
lại. Theo như anh ta được biết, thì hình như Tiêu Nhất Thiên không có dì nhỏ nào như Lâm Hoa!
Hơn nữa!
Nhìn độ tuổi của Lâm Hoa hiện tại, cô ta nói cô ta là em gái của Tiêu Nhất Thiên thì độ tin cậy còn cao lên được một chút!
Dì nhỏ...
Con mẹ nó, sao trông cô ta trẻ quá vậy?
"Này!"
"Không được à?"
Lâm Hoa lộ ra vẻ mặt mất kiên nhẫn, cô ta hừ một tiếng rồi nói: "Rốt cuộc là mấy người đã làm gì với Tiêu Nhất Thiên rồi?”
"Tới thành phố Hải Phòng!”
"Rốt cuộc là mấy người muốn làm gì hả?”
Bốp!
Lâm Hoa vừa mới dứt lời thì đột nhiên cánh cửa phòng họp bị đẩy ra, còn lại mười một thành viên đã giải ngũ của Huyết Lang đoàn và cả bác Phúc cũng đã tới đó. Bọn họ xông vào phòng họp giống như một bầy sói và cũng chẳng nói lời nào mà trực tiếp bao vây đám người của Đoàn Anh Tú lại!
"Tình hình hiện tại là như thế nào?"
Bác Phúc đi đến bên cạnh Tô Tử Lam và Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698083/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.