Nghe được giọng nói của Tiêu Nhất Thiên, nhìn thấy bóng người Tiêu Nhất Thiên, tất cả mọi người đều lộ vẻ vui mừng. Nhưng mà!
Chú ý tới vết máu cạn pha tạp chưa khô trên người Tiêu Nhất
Thiên, cùng cái đầu người vẫn đang nhỏ máu tươi tí tách trong tay anh, một giây sau, tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Nhất là Đế Hinh!
Đế Hinh bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, sắc mặt biến đổi, môi đỏ khẽ nhếch, trong đôi mắt đẹp hiện lên sự kinh ngạc khó mà hình dung. Cơ thể nhỏ nhắn xinh xắn không nhịn được run rẩy!
Tiêu Nhất Thiên anh ta...Anh ta thật sự làm được sao?
"Ngại quả
Dưới ánh mắt vô cùng sợ hãi nhìn chăm chú của mọi ngườ Tiêu Nhất Thiên cười nhạt một tiếng, cầm theo cáo đầu người đẫm máu kia, nhanh chân đi đến phía bữa tiệc, vừa đi vừa nói: "Đêm nay thủ đô không tệ, liền ra ngoài dạo qua một vòng.”
"Không cẩn thận nhặt được một cái đầu người..."
Nói rồi, Tiêu Nhất Thiên đến trước bữa tiệc, đưa cái đầu cho Đế Hinh, ra hiệu nói: "Quận chúa điện hạ hắn là tương đối cảm thấy hứng
thú với cái đầu này, cho nên, tôi liền thuận tay cầm về.” "Cứ coi như quà gặp mặt tôi đưa cho quận chúa điện hạ đi”
Hời hợt, thuận miệng nói.
Giống như cái đầu người đẫm máu kia, là anh không cẩn thận nhặt được thật, không khác gì nhặt được mười đồng tiền, hoặc là nhặ được một cái điện thoại trên đường cái.
Hơn nữa!
Lễ gặp mặt???
Móa!
Đám nam nữ trẻ tuổi đang ngồi ở chỗ này, có thể trở thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698047/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.