Lần này Tiêu Nhất Thiên đến vì giết người, đương nhiên sẽ không cho Lưu Thiên Kỳ cơ hội thở dốc và chạy trối chết, sau khi bố một đao xuống chỗ Lưu Thiên Kỳ, lập tức lao lên, ngay sau đó lại là một đao!
Uỳnh!
Ầm ầm ầm!
Bóng của hai người một đuổi một chạy trong nhà họ Lưu, tới lui
như gió, không ngừng có âm thanh truyền đến, kim qua giao kích, ám kình va chạm phát ra tiếng vang đinh tai nhức óc giống như bom nổ! Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi, Tiêu Nhất Thiên đã bổ ra mười mấy đao!
Đối mặt với thể tấn công hung hãn vô song của Tiêu Nhất Thiên, Lưu Thiên Kỳ chỉ có thể bị động phòng ngự, gần như không có chút lực phản kích nào, mỗi một đao Tiêu Nhất Thiên chém xuống, mồ hôi lạnh trên trán và phía sau lưng của ông ta lại nhiều hơn mấy phần!
Mồ hôi rơi như mưa! Lòng như tro nguội!
Phụt!
Ngụm máu đã nhịn nửa ngày cuối cùng vẫn không thể nuốt vào trong bụng, một ngụm phun ra, có loại cảm giác sợ vỡ mật tràn ra khói cuống họng, ông ta chửi ầm lên về phía đám người Lưu V. Nghiệp đang trợn mắt há hốc mồm: "Đám khốn kiếp này!”
"Mẹ nó đừng ngây ngốc ra đấy!”
"Nhanh!”
"Nhanh gọi điện thoại cho thái tử, gọi người tới đi. Ông đây sắp không chịu được nữa rồi!”
Veo!
Tiếng mắng vừa dứt, Tiêu Nhất Thiên đã bổ một đao nhanh như chớp xẹt qua bên hông Lưu Thiên Kỳ, lập tức, áo quần rách nát, da thịt bong tróc, xuất hiện một vết thương to lớn dài đến hai mươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698046/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.