Vừa rồi, Tiêu Nhất Thiên đã nói qua, người không động vào tôi, tôi không động vào người!
Nhưng không có ai đặt lời anh nói vào trong lòng!
Thậm chí, còn xem như trò cười mà nghe!
Mà bây giờ!
Không có người nào còn dám xem anh như trò cười, cũng không có người nào còn cười được nữa, bởi vì anh đã dùng thực lực của mình, để thực hiện lời nói của mình!
"Thằng nhãi thật can đảm!"
"Dám ra tay giết người ở trước mặt Tam hoàng tôn, nói năng lỗ mãng, đơn giản là không biết trời cao đất rộng!"
"Muốn chết!”
Đám nam nữ trẻ tuổi bên phía Đế Thần câm như hến, vô cùng
hoảng SỢ, thế nhưng là những kẻ mạnh ám cảnh viên mãn kia lại không phục, nhìn ra khắp toàn bộ thủ đô, dám uy hiếp ngay mặt tam Hoàng tôn Đế Thần, hôm nay là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy!
Vèo!
Vèo vèo vèo!
Ngoại trừ những kẻ mạnh ám cảnh viên mãn bảo vệ bên cạnh Đế Thần, bảy người khác đều thi nhau hóa thành tàn ảnh, vượt qua bình phong ở giữa, xông về phía Tiêu Nhất Thiên!
Hoàng tộc không thể mất mặt được!
"Dừng tay!”
"Dám ra tay với bạn bè của Cửu hoàng tôn ở ngay trước mặt Cửu hoàng tôn, không biết trời cao đất rộng chính là mấy người mới đúng!”
Vèo vèo vèo vèo vèo...
Mười kẻ mạnh ám cảnh viên mãn bên phía Để Nghiêu cũng không
có nhàn rỗi, gần như ngay lúc mấy người kia lao đến, bọn họ cũng không hẹn mà cùng quát một tiếng chói tai, hóa thành từng cái bóng, ngăn ở trước người Đế Nghiêu và Tiêu Nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698040/chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.