Nhà họ Hàn của Hàn Chương chỉ là một gia tộc nhỏ không hề nổi bật ở thủ đô, trong gia tộc chỉ có một cao thủ ám cảnh hậu kỳ trấn giữ! Mà bản thân Hàn Chương, ngay cả ám cảnh sơ kỳ còn chưa đạt tới!
Vẫn còn không tính là một võ giả chân chính!
Chỉ là tố chất thân thể mạnh hơn so với người bình thường một chút, đối mặt với cao thủ ám cảnh, căn bản không hề có sức đánh trả, chỉ có thể mặc cho người ta xâu xé!
"A!!!"
Âm!
Tiếng kêu thảm thiết của Hàn Chương chỉ kéo dài vài giây ngắn
ngủi đã im bặt, hiển nhiên đã bị ném ra đường phố bên ngoài, bị mất mạng tại chỗ!
Động tác rót rượu của Tiêu Nhất Thiên cứng đờ ở đó.
Bầu rượu dừng ở giữa không trung!
Lửa giận bỗng nhiên dâng từ đáy lòng lên đến đỉnh đầu, sắc mặt anh trong nháy mắt từ mỉm cười biến thành âm trầm!
Khốn kiếp!
Gan chó thật là lớn!
Tiêu Nhất Thiên vào bữa tiệc của Đế Nghiêu, không nhìn uy hiếp của Đế Thần, tính cách của Đế Thần kiêu ngạo, đương nhiên sẽ không nén giận, cho nên rõ ràng là ông ta muốn lấy cách như vậy để rêu rao!
Lấy mạng của Hàn Chương, để thực hiện hứa hẹn vừa rồi của mình!
Để Tiêu Nhất Thiên trả giá đắt vì sự lỗ mãng của anh!
"Anh ba!"
Đế Nghiêu cũng không ngờ tới, thế mà Đế Thần lại quả quyết như thế, cực kì tàn nhẫn, một lời không hợp liền ra tay giết người, anh ta đặt chén rượu xuống, nói với Đế Thần cách bình phong: "Trước kia ông nội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698039/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.