Một tiếng “bố” này khiến cho lòng Tiêu Nhất Thiên mềm nhũn!
Xoay người, đưa tay ôm Tô An Nhiên vào trong lòng của mình, ôm cô bé thật chặt, cười hỏi: "An Nhiên nhớ bố không?"
"Nhớ!"
Tô An Nhiên ôm cổ Tiêu Nhất Thiên, hưng phấn nói: "Con và mẹ, bà ngoại, ông ngoại đều rất nhớ bố!"
"Đặc biệt là me!"
"Mẹ nhớ bố đển khóc. Nhưng con không có khóc!"
"Trước đây bố kể chuyện xưa cho con có nói, là người phải học cách kiên cường, con đã không còn là trẻ lên ba, cho nên, con phải kiên cường, phải bảo vệ mẹ!"
"Nếu như con khóc, mẹ sẽ càng đau lòng.
Trong giọng nói hơi non nớt của Tô An Nhiên mang theo một chút kiên cường và
cố chấp, Tiêu Nhất Thiên nhẹ nhàng vuốt sau lưng cô bé, cười nói: "An Nhiên thật ngoan."
Mà Tô Tử Lam cũng theo tới, nghe Tô An Nhiên nói vậy thì không biết nên khóc hay cười.
Trong lòng tự nhủ: Cũng không biết là ai mỗi đêm đi ngủ, khi nằm mơ thì không ngừng gọi bố, lặng lẽ lau nước mắt...
"Đương nhiên!"
Vẻ mặt Tô An Nhiên tràn đầy đắc ý, ghé vào tai Tiêu Nhất Thiên, nhỏ giọng nói: "Con cho bố biết một bí mật, có được hay không?"
Tiêu Nhất Thiên sững sờ, hỏi: "Bí mật gì? Con nói đi"
Tô An Nhiên hạ giọng, rả vẻ nghiêm túc nói: "Khi bố không có ở đây thì con đã
làm một cái quyết định vô cùng quan trọng!"
"Con quyết định!"
"Chờ bố trở về thì sẽ để bố làm bố của con!"
"Được chứ?"
Lúc nói chuyện, hơi thở ấm áp từ miệng Tô An Nhiên không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698005/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.