Tô Tử Lam bị hù dọa.
Bị một tiếng "Nghiệt tử" của bà cụ nhà họ Tiêu dọa sợ, cũng bị ánh mắt đột nhiên trở nên kinh khủng của Tiêu Nhất Thiên dọa sợ.
Thâm thù đại hận, không chết không thôi!
Dù cho đã chuẩn bị tâm lý nhưng Tô Tử Lam phát hiện khi thời điểm này đến thì cô vẫn không nhịn được mà hơi hãi hùng khiếp vía! Tiêu Nhất Thiên bị tổn thương bởi nhà họ Tiêu ở thủ đô còn lớn hơn những oan ức mà cô phải chịu ở nhà họ Tô.
Yên lặng đưa tay ra.
Tô Tử Lam chủ động cầm tay Tiêu Nhất Thiên, không mở miệng nói chuyện, nhưng đó ủng là một kiểu cổ vũ trong im lặng, cô nhìn Tiêu Nhất Thiên, ánh mắt cũng vô cùng kiên quyết, giống như đang nói: "Cho dù sau này như thế nào, em đều ở bên cạnh anh!"
Liếc nhìn Tô Tử Lam, ảnh mắt lạnh như băng của Tiêu Nhất Thiên mới thoáng hoà hoãn lại.
Gật đầu một cái, Tiêu Nhất Thiên hừ lạnh một tiếng, nói với bà cụ nhà họ Tiêu bên kia đầu dây: "Bà còn sống?"
"Được! Rất tốt!"
"Mạng của bà, hôm nào đó tôi sẽ tới lấy!"
Đúng như Tiêu Quốc Nguyên đoán, năm năm trước một tay bà cụ nhà họ Tiêu bày ra thảm kịch đó. Khiến Tiêu Nhất Thiên hàm oan vào tù, chiếm vị trí gia chủ của Tiêu Thanh Sơn, bức tử Đỗ Thanh Trúc, bà ta mới là người mà trong lòng Tiêu Nhất Thiên cực kỳ căm hận!
Hận không thể đoạt mệnh, chém đầu, ăn thịt, uống máu!
Thật sao?"
Bà cụ nhà họ Tiêu khinh thường cười một tiếng. Nói: "Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698004/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.