Đã bước nửa bước vào minh cảnh, Tiêu Nhất Thiên đương nhiên chưa dùng hết thực lực. Nhưng nói chỉ dùng bảy phần công lực thì có hơi quá.
Chỉ là khoe khoang chút thôi.
Giọng Tiêu Nhất Thiên như sấm truyền đến tai người vây xem hai bên cầu và ven sông Vận, một câu nói này lập tức gây xôn xao.
Tiếng ồn ngày càng nhiều hơn!
Mí mắt Triệu Phong giật giật, khóe miệng co rút. Khuôn mặt già nua nháy mắt biến thành màu gan lợn, trông xấu xí như ăn phải phân!
Mẹ kiếp!
Ông đây mới khen cậu hai câu, cậu con mẹ nó còn dám láo toét?
Đúng là vuốt mặt không nể mũi mà! "Tôi nói thằng nhóc, tưởng rằng đánh ngang tay với tôi được mấy chục chiêu là đáng tự hào, cậu còn kém xa lắm."
Triệu Phong tức giận!
• Dứt lời, thanh kiếm trong tay lập tức vung lên.
Tiêu Nhất Thiên nâng đao lên đỡ, khịt mũi khinh thường, nếu không phải do có nhiều người nhìn nên không thể thể hiện hết thực lực. Nếu không ở trình minh cảnh có thể đánh cho ông quỳ xuống gọi ông nội!
Cho dù là không dùng đến sức mạnh của minh cảnh, với lực lượng ám kình của Tiêu Nhất Thiên cũng đủ để áp chế Triệu Phong, sỏ dĩ không lựa chọn tốc chiến tốc thắng là vì anh không muốn cho người khác biết rằng anh mạnh hơn Triệu Phong nhiều.
Dù sao Triệu Phong cũng phải mất mười năm mới đột phá được ám cảnh viên mãn, trong giới ám cảnh viên mãn này ông ta cũng có chút thực lực.
Nếu như vừa lên anh đã giết ông ta, cho dù không sử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697950/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.