Bờ cầu cao hơn gần hai mươi mét so với mặt sông, cú nhảy của Tiêu Nhất Thiên như là nhảy từ đỉnh của tòa nhà cao tầng xuống. Nếu đổi thành người thường, đừng nói là quyết chiến, chỉ e rằng là đã ngã chết luôn rồi.
Xôn xao!
Trong đám người đột nhiên ồn ào hẳn lên, vô số máy ảnh hướng vào Tiêu Nhất Thiên điên cuồng ghi lại khoảnh khắc đáng kinh ngạc này.
Trong quá trình rơi xuống, một đạo ám kình được phóng ra.
Nhất thời giống như có vô số bàn tay to lớn nâng cả người Tiêu Nhất Thiên lên, giúp anh giảm tốc độ rơi xuống, một lát sau chân chỉ còn cách mặt sông nửa mét, anh cứ như vậy lơ lửng trên mặt sông.
Triệu Phong đứng cách Tiêu Nhất Thiên khoảng hai mươi mét, tuy là đang nhắm mắt nhưng lại có thể cảm nhận được mọi chuyện xảy ra xung quanh, cảm giác được Tiêu Nhất Thiên đáp xuống, chậm rãi mở mắt ra.
Trong con mắt âm u đen nhánh sắc bén như dao là tràn ngập sát khí.
Tiêu Nhất Thiên và ông ta nhìn thẳng vào mắt nhau, trong mắt đều sinh ra sát khí.
Trận chiến này là một trận chiến sinh tử!
Không chết không ngừng!
Trong đêm nay chỉ có một người được sống sót.
Hoặc là cùng nhau chết!
"Dám đến chịu chết, cậu gan dạ lắm”
Nhìn chằm chằm vào Tiêu Nhất Thiên một lúc, Triệu Phong mở miệng nói trước, trầm giọng nói: “Sau khi giết cậu xong, tôi sẽ lột da rút gân cậu. Sau đó dùng xương cốt của cậu đúc thành tượng đá, đặt trước tượng đài tổ tiên nhà họ Triệu, để cậu ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697949/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.