"Chuyện này..."
Lão hòa thượng lắc đầu cười khổ, nói: "Trong sách cổ chưa hề nói, nhưng mà anh bạn nhỏ có ý này cũng có thể hiểu được, tôi đã từng cẩn thận nghiên cứu qua."
"Kết quả thế nào?"Tiêu Nhất Thiên hỏi.
Lão hòa thượng lại lắc đầu, giọng điệu vô cùng kiên quyết nói: "Tuyệt đối không thể."
"Tại sao?"
Tiêu Nhất Thiên hơi thất vọng, nếu như có thể thì có thể làm thêm một ít phấn phật cốt nữa giao cho những anh em trong đoàn Huyết Lang sử dụng. Chẳng phải là mỗi người đều vô địch trong ám cảnh sao?
Lão hòa thượng giải thích: "Mạnh được yếu thua chính là quy luật của tự nhiên, nếu có thể như cậu muốn thật thì thoạt nhìn tất cả đều vui nhưng thật ra chính là lộn xộn, là làm nghịch ý trời."
"Anh bạn nhỏ nghĩ lại đi, cảnh giới của cậu cao hơn tôi, tôi lấy được phấn phật cốt là có thể chém giết cậu, như vậy những người khác có cảnh giới thấp hơn tôi nhưng lấy được phấn phật cốt thì cũng có thể chém giết tôi."
"Kể từ đó, đau khổ tu hành thì có ích lợi gì? Có được phấn phật cốt là có được thiên hạ!"
Một câu nói trúng!
Tiêu Nhất Thiên lúng túng nói: "Cũng đúng..."
Đến lúc đó, chỉ cần lấy được phấn phật cốt là có thể vô địch trong ám cảnh, người khác lấy được phẩn phật cốt thì người khác cũng có thể vô địch trong ám cảnh, tất cả mọi người đều vô địch, cố gắng tu hành cũng cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Chỉ sợ toàn bộ thế giới đều sẽ loạn mất!
"Là tôi mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697945/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.