Tiêu Nhất Thiên rất tò mò, lão hòa thượng có thể lấy ra món đồ tốt gì mà đủ để ảnh hưởng đến chiến đấu giữa các cao thủ ám cảnh viên mãn?
Thế là, đưa tay mở nắp hộp gỗ ra.
Chỉ thấy bên trong hộp gỗ này là một ít phấn màu trắng, chừng gần nửa hộp, thoạt nhìn thì giống như bột mì, tuy nhiên màu hơi đen sạm hơn bột mì.
"Đây là?"
Tiểu Nhất Thiên nhìn kỹ vài lần nhưng không nhìn ra manh mối gì. Chỉ cảm thấy những phấn màu trắng này có mùi hơi lạ, giống như là đã được dùng thuốc nước ngâm, tỏa ra mùi thuốc nhàn nhạt.
"Vật này, phấn phật cốt."
Trên mặt lão hòa thượng lộ vẻ đắc ý, cười giải thích: "Là tôi đặc biệt phối chế cho cậu, dùng mười tám loại dược liệu hiếm thấy làm thuốc dẫn, nấu thành canh, sau đó để xương cốt của cao thủ ám cảnh viên mãn vào trong cảnh, tiếp tục chế biến bảy bảy bốn mươi chín giờ, cho đến khi nước canh khô hết mới thôi, sau đó lấy xương ra mày thành bột mịn là thành công"
"Xương hầm?"
Sắc mặt Tiêu Nhất Thiên hơi đổi, khóe miệng không nhịn được mà co quắp mấy lần, mẹ nó. Lấy xương người hầm canh thuốc? Còn mài xương cốt người ta thành phấn? Sau đó, con mẹ nó, ông đặt tên nó là phấn phật cốt?
Ông xác định ông là đệ tử nhà Phật sao?
Tại sao tôi có cảm giác loại thủ đoạn độc ác khiến người ta không rét mà run này giống như là đại ma đầu thì đúng hơn!
"A Di Đà Phật, thiện tại thiện tai..."
Đón lấy ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697944/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.