Thấy tình thế không ổn, không đợi Đoàn Minh Triết mở miệng, hai ba mươi cao thủ ám cảnh của nhà họ Đoàn lập tức cùng nhau đi lên, vây quanh Triệu Phong.
"Muốn cá chết lưới rách?"
Ánh mắt Triệu Phong như điện, nhìn lướt qua một vòng, đột nhiên cười ha ha nói: "Được, bây giờ lão già tôi đây một thân một mình, đã không còn nỗi lo về sau nữa, nếu nhà họ Đoàn các người không có đức, muốn làm đồng lõa với kẻ giết người, tôi cũng muốn xem xem hôm nay nhà họ Đoàn mấy người có bao nhiêu người sống sót!"
Mạnh mẽ bước ra bước thứ ba!
Trên người Triệu Phong ám kình mãnh liệt. Gió mạnh bỗng thổi lớn, vốn là thân thể uể oải không chịu nổi, gầy yếu như một ông lão ăn mày đột nhiên trở nên vô cùng thẳng tắp, đằng đằng sát khí.
Không còn nỗi lo về sau! Khi một người không còn gì để lo, không sợ hãi nữa thì mới đáng sợ nhất, như là người điên, chuyện gì cũng làm ra được!
"Lấy đao của tôi ra!"
Tiêu Nhất Thiên đưa tay, Sói Đồng lập tức đưa bảo đao Lang Đồ qua cho anh!
Lang Đồ nơi tay, Tiêu Nhất Thiên cũng không sợ
Sợ?
Tiêu Nhất Thiên chỉ sợ là Triệu Phong không đến. Nếu tới rồi thì nhất định phải để mạng lại!
Sau đó, Tiêu Nhất Thiên cũng đi lên trước một bước, nói: "Chú Đoàn, trận chiến này không thể tránh né, cho người của chú lùi xuống đi!"
"Nhưng mà..."
Đoàn Minh Triết hơi do dự.
Tiêu Nhất Thiên gật đầu cười một tiếng, nói: "Yên tâm, cháu có thể làm được."
Đoàn Minh Triết nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697940/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.