Giống như Đoàn Minh Triết đã dự đoán. Cho dù nhà họ Triệu đã bị tiêu diệt, Triệu Phong rất tức giận chỉ hận không thể lột da róc xương Tiêu Nhất Thiên rồi chém thành nghìn mảnh. Nhưng lại vẫn duy trì lý trí, chỉ đứng ở cổng biệt thự Vân Đỉnh kêu gào mà không dám xách kiếm đến giết.
"Nhất Thiên!"
Đoàn Minh Triết thấp giọng nói: “Con chỉ cần ở trong này, không cần phải đi ra. Cứ để chú đi đối phó với lão già đó!"
Nói xong thì xoay người rời đi.
Vẫn là câu nói đó, trước khi Tiêu Nhất Thiên chữa
khỏi vết thương, Đoàn Minh Triết không hi vọng anh chạm trán với Triệu Phong. Mười năm trước Triệu Phong đã đạt đến Ám kỳ viên mãn, trải qua mười năm tu luyện thì không biết đã đạt đến trình độ nào rồi.
Tiêu Nhất Thiên mang theo vết thương chiến đấu thì chỉ lo thắng bại, cát hung khó dò! Hừm!
Nhưng Đoàn Minh Triết vừa đi đến giữa cửa thì Tiêu Nhất Thiên đã xoay người bước xuống giường. Chỉ còn thấy một cái bóng, loáng cái đã xông ra ngoài trước: "Chú đoàn, chú yên tâm cháu biết chừng mực mà."
"Nhất Thiên, cháu..."
Đoàn Minh Triết bị bất ngờ, muốn ngăn cản nhưng đã chậm mất.
Chỉ dành chạy đuổi theo.
Trong sân biệt thự, Triệu Phong đang gào thét ẩm ỹ đã đánh động đến mấy người Sói đồng, Sói hồn và đỗ tuyết mai khiến họ đạp cửa xông vào. Nhất thời, biệt thự Vân Đình như trở nên rất nguy hiểm, hỗn loạn hết cả lên. Mấy chục người giống như thủy triều chạy đến cửa chính của biệt thự.
Mà lúc này, ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697939/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.