"Alo?"
Đỗ Tuyết Mai nhíu mày nói: “Cháu ở đó không? Có nghe thấy không?"
"Có, có nghe thấy ạ..."
Tô Tử Lam sửng sốt một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, lặng lẽ nuốt nước miếng, căng thẳng sốt ruột, gật đầu nói: “Chào bà ngoại, cháu họ Tô, tên là Tô Tử Lam, đúng là đã đính hôn với Tiêu Nhất Thiên."
"Còn có một đứa con gái bốn tuổi..."
Mặc dù Tô Tử Lam vô cùng căng thẳng, nhưng mà vẫn giữ EQ, cô đoán nhất định Tiêu Nhất Thiên sẽ không nói "thân thế của Tô An Nhiên cho Đỗ Tuyết Mai, cho nên rất thông minh.
Chỉ nói có một đứa con gái bốn tuổi, nhưng không có chủ ngữ, không nói Tô An Nhiên là con gái của "cháu", hay là con gái của "chúng cháu".
Thiếu một chữ, ý nghĩa khác hoàn toàn.
Hai người trò chuyện khoảng năm phút, Tô Tử Lam sợ tới mức trán đổ mồ hôi, tim đập nhanh, hơn nữa mơ hồ dấy lên lo lắng.
Trước đây, cô vẫn luôn cho rằng Tiêu Nhất Thiên không có người thân, là một đứa trẻ mồ côi cho nên không suy nghĩ nhiều, mà bây giờ Tiêu Nhất Thiên lại có bà ngoại và ông ngoại, chỉ sợ không che giấu được "thân thế" của Tô An Nhiên quá lâu.
Đến lúc đó, một khi để Đỗ Tuyết Mai và Đỗ Thiết Sơn biết, Tô An Nhiên không phải con ruột của Tiêu Nhất Thiên, mà là con của cô và người đàn ông khác, thậm chí bản thân cô cũng không biết người đàn ông đó là ai.
Đỗ Tuyết Mai và Đỗ Thiết Sơn sẽ đồng ý chuyện hôn nhân của cô và Tiêu Nhất Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697936/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.